Vương Trí Nhàn
1. Lời khuyên đầu tiên.
Ở trường đại học ra, sau khi thu xếp được một chỗ làm việc tàm tạm, cái việc mà một thanh niên tự trọng hiện nay phải lo đầu tiên, theo tôi chưa phải là lo học thạc sĩ rồi lần lên tiến sĩ... mà là học để có được một ngoại ngữ có thể sử dụng tự do và trước tiên, dư sức đọc các tài liệu chuyên môn.
Mỗi khi có dịp trò chuyện với các bạn trẻ, lời khuyên đầu tiên tôi muốn nói - nếu như được yêu cầu có một lời khuyên - đơn giản như vậy. Đây là kinh nghiệm tự học của tôi, mà cũng là điều tôi rút đúc được, qua nhiều thành bại của các đồng nghiệp.
Hiển thị các bài đăng có nhãn Vuong Tri Nhan. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Vuong Tri Nhan. Hiển thị tất cả bài đăng
24/8/15
22/2/13
Lễ Phật
Em Lễ Chùa Này - thơ Phạm Thiên Thư, nhạc Phạm Duy - Thái Thanh ca
Thủa bé tôi thích đi chùa, đơn giản vì tới đó vui. Những chiều chủ nhật tụ họp nghe anh chị kể chuyện Tiền thân, một dạng truyện cổ / ngụ ngôn Phật giáo, rồi chơi đùa, học thắt nút, kí hiệu tích tích tè tè ... Những tối rằm, mồng một nắm tay nhau quay vòng tròn xung quanh đống lửa ca hát, diễn kịch. Những ngày lễ lớn tổ chức cắm trại, chơi trò chơi lớn ..
Lớn lên bận bịu học hành, rồi công việc, tôi không sinh hoạt Gia đình Phật tử nữa, nhưng mỗi khi có dịp đều ghé chùa. Thường chỉ để đi thơ thẩn giữa những luống hoa đủ loại quanh chùa .. Trong không khí thanh tĩnh, nghe tiếng chuông mõ, tiếng ê a đọc kinh từ trong chùa vẳng ra, lòng tự nhên thấy lắng lại, nhẹ nhàng .. Thỉnh thoảng, gặp lúc chùa vắng, thì vào thắp nén hương, cúi đầu đảnh lễ Đức Phật. Cũng chỉ như một cách bày tỏ lòng biết ơn đối với người Thầy Lớn.
Vâng, với tôi Đức Phật chỉ là một người Thầy, thế thôi. Và dù là lúc đến chùa hay bất kỳ lúc nào, chưa bao giờ trong lòng gợn lên ý xin ổng một ơn huệ nào đó ... bởi đơn giản biết ông sẽ không giúp được - ổng chẳng phải thần thánh gì, chỉ là người đã giác ngộ. Và dẫu giúp được ổng cũng không giúp. Tiền tài, danh vọng, tình duyên ư ? Có, ổng còn khuyên từ bỏ đi, đừng giữ lấy cho vướng bận, nói gì ổng cho ? Ngay cả sức khỏe, cũng đừng cầu xin ổng, vô ích: "Nghĩ đến thân thể thì đừng cầu không bệnh tật, vì không bệnh tật thì ham muốn dễ sinh" - điều dạy đầu tiên trong 10 điều ổng dạy đấy ..
Cho đến bây giờ, tôi vẫn nhớ như in mấy lời Phật dạy mà các anh chị thủa ấy kẻ lên tường ở chùa.
"Hãy tự mình thắp đuốc lên mà đi"
Phước hay họa cũng tự mình làm ra, nhân nào quả ấy .. sao cứ phí công đi cầu xin ai nhỉ ?
Tháng lễ hội, post lại mấy cái hình tìm thấy trên net.
Lớn lên bận bịu học hành, rồi công việc, tôi không sinh hoạt Gia đình Phật tử nữa, nhưng mỗi khi có dịp đều ghé chùa. Thường chỉ để đi thơ thẩn giữa những luống hoa đủ loại quanh chùa .. Trong không khí thanh tĩnh, nghe tiếng chuông mõ, tiếng ê a đọc kinh từ trong chùa vẳng ra, lòng tự nhên thấy lắng lại, nhẹ nhàng .. Thỉnh thoảng, gặp lúc chùa vắng, thì vào thắp nén hương, cúi đầu đảnh lễ Đức Phật. Cũng chỉ như một cách bày tỏ lòng biết ơn đối với người Thầy Lớn.
Vâng, với tôi Đức Phật chỉ là một người Thầy, thế thôi. Và dù là lúc đến chùa hay bất kỳ lúc nào, chưa bao giờ trong lòng gợn lên ý xin ổng một ơn huệ nào đó ... bởi đơn giản biết ông sẽ không giúp được - ổng chẳng phải thần thánh gì, chỉ là người đã giác ngộ. Và dẫu giúp được ổng cũng không giúp. Tiền tài, danh vọng, tình duyên ư ? Có, ổng còn khuyên từ bỏ đi, đừng giữ lấy cho vướng bận, nói gì ổng cho ? Ngay cả sức khỏe, cũng đừng cầu xin ổng, vô ích: "Nghĩ đến thân thể thì đừng cầu không bệnh tật, vì không bệnh tật thì ham muốn dễ sinh" - điều dạy đầu tiên trong 10 điều ổng dạy đấy ..
Cho đến bây giờ, tôi vẫn nhớ như in mấy lời Phật dạy mà các anh chị thủa ấy kẻ lên tường ở chùa.
"Hãy tự mình thắp đuốc lên mà đi"
Phước hay họa cũng tự mình làm ra, nhân nào quả ấy .. sao cứ phí công đi cầu xin ai nhỉ ?
Tháng lễ hội, post lại mấy cái hình tìm thấy trên net.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)