19/02/2019

Giải ảo lịch sử


Nghe Trần Quốc Vượng (1935 - 2005) nói về một số vấn đề lịch sử VN. Bài phát trên BBC từ 2003, nghe lại



Đọc thêm một tác phẩm của ông.
Trong Cõi được xb đầu tiên tại Mỹ năm 1993, hiện cũng đã được phép xb tại VN, tuy nhiên bị luoc5 bỏ chương 15, viết về dòng dõi HCM. Bản pdf sau đây là bản đủ



17/02/2019

10 mẫu chuyện ngắn

Đọc được trên mạng, cop về mọi người đọc cho vui. Sau mỗi câu chuyện có phần cảm ngộ, đại khái là bài học rút ra từ câu chuyện ấy, tôi đã bỏ đi. Cuối tuần đọc chơi thôi, ko học. Ai đọc xong thích thì ngẫm, được gì thì tùy.

1. Trong bữa tiệc

Trong bữa tiệc Mark Twain ngồi đối diện với một phụ nữ trẻ, theo phép lịch sự ông nói:

– Cô quả thật rất đẹp!

Quý cô này không hiểu thiện ý của ông, bèn cao ngạo nói:

– Đáng tiếc là tôi không thể nào dùng lời như thế để khen ông được.

Mark Twain bình thản nói:

– Không sao, cô có thể làm giống như tôi, cứ nói dối một câu là được rồi.

Người phụ nữ đó không biết làm gì hơn, đành cúi đầu xấu hổ.


2. Khi vợ nấu ăn

Trong bếp, vợ đang lúi húi nấu ăn. Người chồng đứng bên cạnh nói liên hồi:

– Chậm một chút!

Lát sau anh nói:

– Cẩn thận, lửa to quá rồi! Mau mau lật cá đi. Dùng thìa lật nhanh lên, sao mà nhiều dầu quá.

Chưa được bao lâu, anh lại kêu lên:

– Cắt đậu phụ bằng phẳng một chút, chứ sao lại lem nhem thế này.

Cuối cùng, anh nói:

– Ái chà, em biết nấu ăn như thế nào mà.

Người vợ thấy trong lòng khó chịu, bèn buột miệng nói:

– Dĩ nhiên là em biết rồi!

Lúc này người chồng mới nháy mắt nói với vợ rằng:

– Anh chỉ muốn để em biết rằng khi anh đang lái xe, em ngồi bên cứ liên chi hồ điệp thì cảm giác của anh như thế nào.

3. Bác thợ sắp nghỉ hưu

Bác thợ già sắp nghỉ hưu, ông chủ quý mến không nỡ xa bác, bèn bảo bác làm thêm một căn nhà nữa rồi hãy về nghỉ. Bác thợ già miễn cưỡng nhận lời, nhưng không còn để tâm vào công việc. Vì để nhanh chóng được về quê, bác thợ chỉ làm quấy quả cho xong.

Khi nhà mới hoàn thành, ông chủ cười tươi nói rằng đây là quà nghỉ hưu của bác. Bác thợ không ngờ ngôi nhà này lại là nhà của chính mình, trong lòng vừa xấu hổ vừa hối hận.


4. Cụ già trên tàu cao tốc

Trên chuyến tàu cao tốc, một cụ già bất cẩn làm văng chiếc giày mới mua ra ngoài cửa sổ tàu, mọi người xung quanh ai nấy đều cảm thấy nuối tiếc thay cho cụ. Nào ngờ cụ già cầm chiếc giày còn lại ném qua cửa sổ…

Hành động này khiến mọi người kinh ngạc. Cụ già giải thích:

– Chiếc giày này dẫu có đắt giá đến mấy thì đối với tôi cũng là vô dụng. Nếu có ai đó nhặt được một đôi giày, chưa biết chừng họ còn có thể đi được.


5. Thỏ con câu cá

Ngày thứ nhất đi câu cá, thỏ con không câu được con nào. Ngày thứ hai thỏ con lại đi câu, nhưng kết quả vẫn như cũ. Ngày thứ ba, khi thỏ con vừa đến nơi thì một con cá lớn ở dưới sông nhảy lên quát to:

– Nếu ngươi vẫn còn dùng cà rốt làm mồi câu thì ta sẽ…


6. Người bạn là tiến sỹ y khoa

Một bác sĩ làm phẫu thuật ung thư cho người bạn cũ của mình. Sau khi mổ ra mới phát hiện rằng khối u này không thể cắt được, anh đành phải khâu lại.

Sau đó anh giải thích tình hình với bệnh nhân. Bệnh nhân không hiểu các thuật ngữ y học, cứ tưởng rằng đã mổ xong thì bệnh sẽ khỏi.

Bác sĩ không làm cách nào giải thích cho người bạn cũ của mình hiểu được, đành phải cấp giấy cho xuất viện. Sau một năm người bạn cũ quay lại khám, bác sĩ kinh ngạc phát hiện ra rằng bệnh đã khỏi rồi, tế bào ung thư cũng hoàn toàn biến mất.

7. Tình cờ gặp nhau ở quán cà phê

Cô bước tới hỏi:

– Anh là người mà dì Vương giới thiệu phải không?

Anh ngẩng đầu nhìn cô, quả đúng là mẫu người mà anh thích. Trong lòng anh thầm nghĩ: “Đã nhầm thì nhầm một thể”, thế là vội vàng trả lời:

– Vâng, mời cô ngồi.

Hôm kết hôn, anh thẳng thắn thừa nhận rằng anh không phải người dì Vương giới thiệu, và hôm đó anh đến cũng không phải để gặp mặt làm quen. Vợ anh cười và nói:

– Em cũng không phải đến gặp mặt làm quen, chỉ là em lấy cớ để bắt chuyện với anh…

8. Hai con hổ

Có hai con hổ: một con trong chuồng và một con trong rừng. Cả hai con hổ đều cho rằng hoàn cảnh của mình không tốt, kẻ này luôn ngưỡng mộ kẻ kia.

Thế là chúng quyết định đổi chỗ cho nhau. Ban đầu chúng vô cùng vui sướng hạnh phúc. Nhưng không lâu sau, cả hai con hổ đều chết: Một con chết vì đói, một con chết vì buồn rầu.


9. Nữ sinh chọn hoa khôi

Một cô gái dung mạo bình thường đã có bài diễn thuyết như sau:

– Nếu tôi được chọn làm hoa khôi thì mấy năm sau, các chị em hiện đang ngồi tại đây có thể tự hào nói với chồng mình rằng: “Khi em học đại học, em còn đẹp hơn hoa khôi của lớp”.

Kết quả cô đã chiến thắng với số phiếu bầu tuyệt đối.


10. Chuột sa chĩnh gạo

Một con chuột vô tình rơi vào chĩnh gạo. Sự cố bất ngờ này khiến nó vui sướng khôn nguôi. Sau khi xác định không có nguy hiểm gì, nó bèn ăn ngốn ăn ngấu, ăn no rồi lại nằm ngủ, ngủ dậy rồi lại ăn no.

Cứ như thế, nó ở trong chĩnh gạo ăn rồi ngủ, ngủ rồi lại ăn. Cuộc sống hạnh phúc êm đềm trôi đi khoan khoái.

Đến khi chĩnh gạo vơi dần, vơi dần và lộ đáy, nó vẫn không thoát khỏi sức quyến rũ của những hạt gạo ngon lành còn sót lại. Cuối cùng nó đã ăn hết sạch sành sành. Lúc đó nó mới phát hiện ra rằng, nhảy ra khỏi chĩnh gạo chỉ là giấc mộng xa vời, hết thảy đều đã vô phương bất lực rồi.


Theo Cmoney
Nam Phương biên dịch

10/02/2019

Gởi đôi mắt




Bài hát Phú Quang viết lời trên ý thơ Từ Kế Tường.

Gửi về đôi mắt

Từ Kế Tường

Có điều gì làm nhói lòng ta sau đôi mắt ấy
Đôi mắt em ôi thăm thẳm nỗi sầu xưa
Như đời ta cứ lầm lũi những mùa mưa
Căn phỏng cũ lẻ loi ngày thiếu nắng.


Tiếng chim hót chiều nay càng quạnh vắng
Nằm ở đây ta đợi tiếng chân về
Như đã bao lần thao thức dưới mưa khuya
Đèn hiu hắt cùng ta chung một bóng.

Hạnh phúc tìm đâu trong mơ hồ ảo mộng
Những cuộc tình hôm sớm đã phôi pha
Tỉnh giấc nhàn du hiu hắt lá ngô già
Con chim phượng lại độc hành qua vạn dặm

Những cơn say dốc đời ta vào mây trắng
Nên ngàn năm phiêu dạt một dòng sông
Hết buổi lang thang đến sầu quán vắng
Có ngờ đâu em lại đến bên lòng.


Em là ai - có phải đã hóa thân làm một cánh mai trong
Màu hoa ấy rưng rưng ngày hạnh ngộ
Đôi mắt một màu sương đã theo chân ta về viễn phố
Gỡi lại chút buồn vui cho ngôi quán bên đường

Gặp gỡ làm chi trong vô vị đời thường
Hỡi cánh mai trong, xanh một màu kỉ niệm
Những cơn mưa lại về, những nhớ nhung lại đến
Trái đắng trên môi cười lại ngọt lúc bên nhau

Ôm em trong tay để nhớ mãi ngàn sau
Ai biết được nỗi đau ngày viễn cách
Vị ngọt trên môi em ta biết lần đầu
Sẽ ở lại như những giọt mưa ngậm ngùi tháng 6

Có điều gì ngỡ như là mộng ảo
Đôi mắt em vời vợi ở bên đời
Ta vẫn lẻ loi như chiếc lá cuối trời
Căn phòng vắng tiếng căn phòng vắng chân em xa khuất

Từ Kế Tường tên thật Võ Tấn Tước sinh năm 1946 tại Bến Tre. Trước 1975 là cây bút quen thuộc trên Tuổi Ngọc, tờ tuần báo dành cho tuổi học trò do Duyên Anh chủ trương. Sau 1975 ông gia nhập Hội Văn Nghệ Giải phóng, làm cho các tờ báo Công an, Văn nghệ thành phố.

Lời bài hát của NS Phú Quang

Gửi đôi mắt

Có điều gì nhói lòng anh sau đôi mắt ấy
đôi mắt em thăm thẳm nỗi buồn xưa
Chiều chơi vơi ta ngồi bên quán vắng
nghe hoàng hôn chết lặng trên phố buồn


Từ bao giờ dạt trôi đời con sóng
những cuộc tình năm tháng đã tàn phai
Ngỡ chỉ còn cơn say bồng bềnh men đắng
sao chiều nay tình chợt dâng đầy

Sẽ còn lại với ta một hoàng hôn ấy
dù mai đây tình như chiếc lá cuối trời
Có điều gì giống như hư ảo
khi mắt em ấm áp một tình yêu


Hình trên mạng


06/02/2019

Bài ca Tết cho em


Đầu năm nghe Bảo Yến trình bày Bài Ca Tết Cho Em. Theo BY thì đây là bài ca Quốc Dũng làm để tán cô. Nhưng nghe lời ca, rõ là qua giai đoạn tán rồi chứ nhỉ.

Tết này anh không thèm kẹo mứt
Vì đã có môi em thơm ngọt tựa sen hồng.

Đã hôn nhau thắm thiết. Chắc bấy giờ chàng nịnh để tính chuyện xa hơn ..



05/02/2019

Ly rượu mừng


Ly rượu mừng của Phạm Đình Chương sáng tác từ 1952, từ lâu đã thành bài ca quen thuộc mỗi dịp xuân về.
Trước đây, bài hát bị cấm, nên thường chỉ nghe lại phiên bản của Ban Thăng Long, hoặc của những ca sĩ hải ngoại.
Ba năm trước, bài hát đã được cấp phép hát trở lại, đã có thêm nhiều phiên bản của các ca sĩ trong nước.
Ngày tết nghe lại bài hát này, và cả tiếng pháo lâu nay vắng, cho vui.



*
năm mới, chúc mọi người vui, khỏe.
riêng các cô các em chúc ăn nhiều ăn ngon người vẫn thon, ko tập người vẫn ko mập.