18/7/26

TRỌNG NHÂN TÀI?


Cứ nói ta trọng nhân tài, nhưng xem ra không phải vậy.
Bởi nếu đã tổ chức gian lận một cách quy mô (Trưởng điểm thi phân công giáo viên vào phòng "hướng dẫn" thí sinh làm bài), thì cần gì phải dùng đến một gv như Nguyễn Hà Duy cho phí của?
Nói "hướng dẫn" cho nhã nhặn, chứ nôm na là đưa phao. Mà để làm phao thời nay thì chỉ cần 30 giây hỏi AI, thêm 15 phút in ấn là xong. Việc ấy phu trường làm cũng được, đâu cần phiền đến một giáo viên giỏi cấp này cấp nọ. Xài người thế này thì ... hoang quá.
Tội nghiệp cho một người có thể gọi là tài hoa. Ra trường quanh quẩn cũng chỉ để luyện "gà chọi", luyện thi kiếm tiền... Để rồi cuối cùng, lại vì quá tin vào cái ô to che chắn nào đó phía trên mà mất đi sự cảnh giác, lao vào làm một công việc mà với trí tuệ của mình, chắc chắn anh ta không thể không thấy nguy cơ tiềm ẩn.
Những S Jobs tiềm năng của chúng ta, nếu không bận luyện gà chọi kiếm tiền, thì cũng đang bận đi... đưa phao dưới một chiếc ô

VĂN TỰ NGỤC


Hồi này lướt fb, thấy nhắc đến cuốn gì "Chuyện với Thanh". Cuốn này chưa đọc, nên không lạm bàn.
Nhưng chữ Thanh lại gợi nhớ đến hai câu thơ, từng là nguồn cơn của một vụ Văn tự ngục thời nhà Thanh.
Từ Tuấn, một quan chức trong Hàn lâm viện, như nhiều nhà nha bấy giờ, thỉnh thoảng vẫn làm thơ vịnh cảnh vịnh tình. Ông có hai câu thơ
“Thanh phong bất thức tự,
Hà cố loạn phiên thư.”
(Gió mát không biết chữ, cớ sao lại lật sách lung tung).
Hai câu thơ vịnh cảnh thơ mộng này qua con mát soi mói của đám bò xanh, bỗng trở thành chứng cứ không thể chối cãi của một âm mưu lật sử. Theo chúng, Chữ "Thanh" trong "Thanh phong" (gió mát) là ám chỉ triều Thanh. Và câu thơ ám chỉ: "Nhà Thanh là lũ mọi rợ không biết chữ nghĩa, cớ sao lại vào cướp phá, làm loạn Trung Nguyên?"
Vị học giả trở thành kẻ "âm mưu diễn biến hòa bình", bị xử trảm ngay sau đó. Không rõ vị chủ tịch Hàn lâm viện có bị gì không. Hình như bấy giờ chưa có báo chí hay hội này hội nọ, nên không nghe có Tổng biên tập hay Chủ tịch hội nào phải vội vàng đăng đàn công khai hối tiếc vì đã lỡ khen ngợi đồng nghiệp.

MINH NHẬT HOÀNG HOA

 

相逢不用忙歸去,
明日黃花蝶也愁。
蘇軾
Tương phùng bất dụng mang quy khứ,
Minh nhật hoàng hoa điệp dã sầu.
Tô Thức
Tạm dịch
Gặp nhau chớ vội quay về đấy,
Mai cúc tàn phai bướm cũng buồn.



MANH NHÂN MẠC TƯỢNG TÂN BIÊN

(Chuyện kể mới về đám thầy bói sờ voi).

---
Một đám thầy bói mù chưa biết voi là gì, bèn đến xin người quản tượng được sờ cho biết. Người quản tượng sợ họ chen lấn mất trật tự nguy hiểm nên yêu cầu họ xếp hàng, rồi lần lượt dắt từng người đến sờ cái vòi voi, nơi mà người quản tượng cho là đặc trưng nhất của con voi.
Từ đó, cả đám thầy bói mù đều nhất trí rằng voi là một giống đĩa to.