Hiển thị các bài đăng có nhãn Phạm Công Thiện. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phạm Công Thiện. Hiển thị tất cả bài đăng

14/6/14

Chờ . Phạm Công Thiện

Chờ xem bóng đá, đọc thơ nghe nhạc cho vui

Tranh Trần Trung Tín
Tôi chờ buổi chiều
Chiều đã đến

Tôi chờ buổi sáng
Sáng đã đến

Buổi sáng chờ trưa
Trưa đã đến

Chiều chờ ban đêm
Đêm đã đến

Tôi chờ người xưa
Không ai đến.


Phạm Công Thiện
(Trên Tất Cả Đỉnh Cao Là Lặng Im)

13/6/14

Những ngày tháng còn lại

Những ngày tháng còn lại

hình:  Annes Geddes (Miracle)
I.

Một giờ rồi hai giờ
Một ngày trôi bâng quơ
Nhớ quên rồi quên nhớ
Quên với nhớ hững hờ

II.

Lẳng lặng đời trôi đi
Đìu hiu trăng dậy thì
Lang thang chiều phố thị
Nhớ gì quên biệt ly


Phạm Công Thiện
(Trên Tất Cả Đỉnh Cao Là Lặng Im)

9/6/14

Một chút mây - Phạm Công Thiện. Jean-Claude Borelly

Nghe Jean-Claude Borelly chơi trompet



và đọc thơ Phạm Công Thiện

Buổi Chiều Mưa Đụng Vào Tim


ảnh Dương Quốc Định
Buổi chiều mưa đụng vào tim
Buổi chiều mưa đụng vào máu
Đèn đường đổ xuống nước xanh
Tím đen vàng trắng
Xin hét lên rừng u minh đầu đông
Tử hình trong ngục
Nhốt vào trong ngục
Suốt đời trong ngục
Khói nước lửa núi
Nhóm lửa đầu thu
Xin đừng nói nữa.

Xanh màu lá chuối
Xanh màu lá me non
Xanh màu nhà thương
Ngồi đi trong thành phố
Hoa trắng không còn nữa
Con chó đứng nhìn
Xe lửa mỗi ngày
Một chùm hoa trắng rụng
Một hai bông rất nhỏ
Một bông trắng rất nhỏ
Buổi chiều ích kỹ
Một con đường rất dài
Những cây trắc bá
Chùi đầu lên nghĩa địa
Một người họa sĩ thất tình
Cả nhân loại thất tình.
Nói đi thật nhiều
Khoai tây, lang thang
Ngược dòng những vũ trụ
Anh nói gì tôi không nghe
Xuống phố và lên phố
Đi qua hai nghĩa địa
Cây trắc bá chôn vùi
Con chó nhà ga.


Phổ nhạc: Lê Khắc Thanh Hoài - Nam Khánh trình bày




Rồi Có Những Chiều
nhạc Lê Khắc Thanh Hoài
trình bày Phương Nga





8/6/14

Lê Khắc Thanh Hoài - Nhớ . Phạm Công Thiện


Nhớ Em sao quá nhớ

tranh Trần Trung Tín
Nhớ Em sao quá nhớ
Xin nằm xuống tôn thờ
Như tín đồ cổ đạo
Nằm phủ đất đợi chờ

Đấng Vô Vi sắp ngự
Em đừng buồn gì hết
Anh nằm xuống ngất ngư
Nghe chuông đổ đêm Tết

Nuối tiếc đã quá nhiều
Em hãy rữa tội anh
Hãy im lặng cô liêu
Và khoan dung thần thánh

Em đừng buồn gì hết
Đất đã nở hoa cà
Áo em không dấu vết
Trời tím rợp phù sa

Hãy lắng nghe anh ca
Bài ru say lá mạ
Ca tụng má em hồng
Chim non đang tỉa lá.


Phạm Công Thiện

26/12/13

Mộng

Thiếu nữ  (1972) - tranh Trần Trung Tín
Phạm Công Thiện


Mộng ở đầu cây mơ lá cây
Giòng sông ngừng chảy đợi mây bay
Kêu nhau nhỏ nhẹ sầu năm ấy
Chim hải hồ bay trắng tháng ngày

Tình nhỏ quên rồi em ở đâu
Mây bỏ trời đi tìm sông sâu
Em về lồng lộng như sương trắng
Hồn chết trôi về thương hải châu


(Trên Tất Cả Đỉnh Cao Là Im Lặng)

18/12/13

Cô Đơn Về Trắng Sương Rừng


Solitude in blue - by Madison Moore
Cô đơn về trắng sương rừng
Anh nghe tiếng hát hoang đường nửa đêm
Khuya buồn tủi nhục môi em
Mưa run lặng lẽ trên thềm bơ vơ

Tiếng em vàng xuống đôi bờ
Hoang vu anh đứng đợi chờ chim kêu
Tay gầy ôm chặt tình yêu
Anh về phố gục những chiều hư vô

Đời đi trên những nấm mồ
Đau thương em hát cơ hồ khăn tang
Phố chiều tôi bước lang thang
Như con sông nhỏ mơ màng biển xanh

Nửa đêm khói đốt đời anh
Yêu em câm lặng như cành thu đông
Đời em như một dòng sông
Đôi bờ anh đứng giữa lòng hoa niên

Mưa chiều nước chảy triền miên
Một con chim dại lạc miền hoang lương
Về đâu thương những con đường
Lê thê phố cũ nghe buồn hè xưa.

17/12/13

Xin trọn đời còn yêu anh - PCT


Thằng Khờ  (1982) - tranh Trần Trung Tín
Nhà phê bình Nguyễn Hưng Quốc có nhận xét: Phạm Công Thiện có một cái tài đặc biệt rất hiếm người có là ông có thể làm cho độc giả đọc ông một cách thích thú, say mê và thán phục mặc dù, khi gấp sách lại, người ta hoàn toàn không hiểu là ông nói cái gì cả.

Có lẽ ko ít người đọc PCT một cách thích thú mà ko hiểu chi, thậm chí ko ít người đọc PCT như một cách làm dáng trí thức. Nhưng có lẽ cũng ko ít người đã tìm thấy cái gì đó đáng kể trong những trang sách tối tăm như mật ngữ kia, thậm chí rất đáng kể - là chớp lửa dẫn đường cho họ trong những lúc bế tắc. Như  giảng viên đại học người Nhật Nohira Munehiro. Bài viết ngắn sau được ông viết khi nghe tin PCT mất (8/3/2011)

16/12/13

Phạm Công Thiện - luận văn Tiến sĩ ở Nhật

Phạm Công Thiện viết Ý Thức Mới Trong Văn Nghệ và Triết Học năm 20 tuổi, và sau khi xuất bản đã trở thành sách gối đầu giường của nhiều thanh niên miền Nam một thủa ..
Vừa vào Tiền Vệ đọc mới biết Nohira Munehiro đã viết một luận án tiến sĩ trình tại ĐH Ngoại ngữ Tokyo về Phạm Công Thiện, và năm 2009 luận án đã được xuất bản với tựa Ý Thức Mới - Phạm Công Thiện, tư tưởng gia Việt Nam. Sau đây là Lời nói đầu của cuốn sách do Nguyễn Tiên Yên dịch, cóp lại từ Tiền Vệ.

2/12/13

Đi - Phạm Công Thiện

Solitude - photo unknown
Đối với nhiều người, Phạm Công Thiện trước hết là một nhà thơ tài năng, độc đáo. Ông làm thơ không nhiều, nhưng thơ ông thấm đẫm chất thiền, triết lý nhân sinh và nhiều chiều kích vũ trụ thể hiện qua ngôn ngữ thơ bay bổng, lạ lẫm vừa giống vừa khác với những nhà thơ cùng thời với ông. (nhavantphcm.com)

Mấy hôm sau khi Phạm Công Thiện mất (8/3/2011), trên trang web nhavantphcm.com có bài viết ngắn tóm tắt sự nghiệp của ông, và sau đó giới thiệu chùm ba bài thơ. Xin giới thiệu trước hai bài trong chùm ba bài ấy - bài còn lại, Ngày sanh của rắn, nguyên là một tập thơ của ông, sẽ giới thiệu sau.

Mời nghe nhạc do Trần Quan Long phổ thơ Tuệ Sĩ và đọc thơ Phạm Công Thiện

28/11/13

Hiu hắt quê hương bến cỏ hồng ..

Tai nạn lớn lao nhất trong đời tôi là phải chịu đọa đầy làm thần đồng lúc còn thơ dại, rồi lúc lớn lên làm thanh niên thì phải chịu đọa đầy làm thiên tài. 

(Phạm Công Thiện. Ý Thức Mới trong Văn Nghệ và Triết Học)

Phạm Công Thiện
(1941 - 2011)

Ngày 15/3/2011 này tại Già Lam làm lễ cầu siêu cho Phạm Công Thiện. Ông đã ra đi ngày 8/3/2011 tại Houston, Texas; thọ 71 t.
Thầy Tuệ Sỹ niệm hương trước bàn thờ PCT
tại Quảng Hương Già Lam

Thanh niên miền Nam một thời mê say sự nổi loạn của ông:

Thời gian tao ở Huê Kỳ, tao đã bỏ học, vì tao thấy những trường đại học mà tao học, như trường đại học Yale và Columbia chỉ toàn là những nơi sản xuất những thằng ngu xuẩn; ngay đến những giáo sư của tao chỉ là những thằng ngu xuẩn nhất đời; tao có thể dạy họ nhiều hơn là họ dạy tao. Qua Pháp, tao đã sống nghèo đói thế nào thì mày cũng đã biết rõ rồi; những lúc tao nằm ngủ tại những vỉa hè Paris vào những đêm đông đói lạnh, những lúc đói khổ như vậy, tao vẫn còn cảm thấy sung sướng hơn là ngồi nghe mấy thằng giáo sư đại học Yale hay Columbia giảng cho tao nghe về Aristote hay Hegel, về Heidegger hay Héraclite. Tao đọc Heidegger hay Héraclite bằng máu với nước mắt; còn mấy thằng giáo sư ấy chỉ đọc bằng đôi mắt cận thị! Những thằng ấy hiểu gì về tư tưởng mà có thể dạy tao? Bây giờ nếu có Phật Thích Ca hay Chúa Giêsu hiện ra đứng giảng trước mặt tao, tao cũng chẳng nghe theo nữa.(Im lặng Hố Thẳm)

Khoái chí nghe ông ngông nghênh:

Ivo Andritch và Erich Fromn, bây giờ tao thấy hai tên này hoàn toàn non nớt; còn về Somerset Maugham, André Gide, Fédérico Schmidt, Aldoux Huxley, Hemingway, Jean-René Huguenin, tao thấy chỉ nên liệng họ vào cầu tiêu công cộng. Mới đây, tao đọc xong quyển A Movable Feast của Hemingway, tao buồn muốn khóc được. Tất cả những ngọn lửa đều tắt: đó là bi kịch của thiên tài. Một lần nữa, tao lại hiểu thêm rõ ràng ý nghĩa chuyến bỏ đi của Rimbaud.

Còn trường hợp Faulkner, Nikos Karzantzakis, Kafka, Saroyan, Thomas Wolfe, Jean-Paul Sartre thì tao đã dứt nợ với họ rồi, những tên này chỉ đáng bỏ vào một xó tối ở công cộng, dành riêng cho những mụ đàn bà có chửa, dành riêng cho đàn bà đọc những lúc sắp sinh con hay những lúc chờ chồng đi xa trở về. Tao không phải là đàn bà; tao xin gửi những tên ấy về cho đàn bà.


Mê PCT, bao người lấy sách ông làm sách gối đầu giường theo đúng nghĩa đen của từ. Vì, đúng như Nguyễn Ngọc Tuấn nhận xét:

Phạm Công Thiện có một cái tài đặc biệt rất hiếm người có là ông có thể làm cho độc giả đọc ông một cách thích thú, say mê và thán phục mặc dù, khi gấp sách lại, người ta hoàn toàn không hiểu là ông nói cái gì cả. Bởi vậy, mặc dù tác phẩm của ông nổi tiếng là khó hiểu, ông vẫn có một lượng độc giả khá lớn, khá trung thành, và đôi khi khá bình dân. Nói như thế cũng có nghĩa là nói thế mạnh đầu tiên và nổi bật nhất của Phạm Công Thiện chính là ở khả năng diễn đạt, hay nói cách khác, ở giọng văn của ông. Đó là một giọng văn có sức hấp dẫn lạ lùng, một giọng văn vừa uyên bác vừa sôi nổi, vừa rất trí tuệ và lại rất giàu chất thơ. (tienve.org)

Phạm Công Thiện là tên thật, sinh năm 1941 tại Mỹ Tho. Ông còn dùng bút hiệu Hoàng Thu Uyên trong một số truyện dịch thời mới viết.

PCT nổi tiếng từ rất sớm.
15 tuổi ông đã vang tiếng thần đồng về ngôn ngữ, thông thạo Anh, Pháp, Nhật, Hoa, Tây Ban Nha, và còn biết tiếng Sanscrit, tiếng La Tinh.
16 tuổi đã cho xb Anh Ngữ Tinh Âm Từ Điển.
19 tuổi, viết Ý Thức Mới Trong Văn Nghệ và Triết Học
23 tuổi viết Tiểu luân về Bồ Đề Đạt Ma.
Rồi tiếp tục Im Lặng Hố Thẳm, Hố Thẳm Tư Tưởng .. cho đến cuối đời ông đã cho xb khoảng 20 tác phẩm, trong đó có 2 tập thơ Ngày Sinh của Rắn in 1967 và Trên Tất Cả Đỉnh Cao Là Sự Lặng Im in ở Mỹ, không kể một số sách dịch các tác phẩm của Krishnamurti, Nikos Kazanzakis, Heidegger ..

Tuổi thiếu niên, chưa có mảnh bằng tú tài dắt lưng đã đi dạy trung học.
Thủa thanh niên bỏ đi tu, là Thích Nguyên Tánh, chưa thi Tú tài, vẫn được mời về giảng dạy tại Đại Học Vạn Hạnh và phụ trách tờ tạp chí Tư Tưởng của viện ĐH này. Rồi cởi cà sa, cưới vợ .. lưu lạc khắp nơi, từ Pháp, Israel, Đức, Úc, cuối đời định cư ở Mỹ, viết sách, dạy học ..

Xung quanh cuộc đời ông có rất nhiều huyền thoại. Người ta gọi PCT bằng nhiều danh xưng: triết gia, nhà tư tưởng, học giả, giáo sư, .. Riêng ông, ông vẫn tự nhận mình là thi sĩ, dù trước 1975 sách ông viết, dịch hầu hết là sách triết học, còn thơ ông chỉ cho xb một tập thơ mỏng dính gồm 12 bài, Ngày sinh của rắn, trong đó có bài chỉ có 2 câu. Đến sau này qua Mỹ, ông mới cho xb tập thơ thứ hai, Trên tất cả đỉnh cao là lặng im

Mời nghe Lê Uyên Phương ca bản nhạc Tôi Đứng trên Đồi Mây trổ Bông do chính Lê Uyên Phương phổ từ bài thơ đánh số VIII  trong tập Ngày Sinh Của Rắn .





Ca khúc Thôi hết còn gặp nhau sau đây do Jazzy Dạ Lam phổ từ bài thơ “Buồn” trong thi tập Trên tất cả đỉnh cao là lặng im của Phạm Công Thiện. Mời nghe tác giả tự đệm và hát





tranh Đinh Tiến Luyện
Có chuyện buồn trên cao
phù phép nổi lào rào
có chuyện buồn hôm nao
thôi hết còn gặp nhau...

Có chuyện buồn hôm sau
có nàng tiên cởi áo
đôi vú nhỏ nghẹn ngào
thơm nóng đỏ trăng sao

Có chuyện buồn chiêm bao
nàng tiên cài khuy áo
mưa dột mấy rừng đào
thôi hết còn gặp nhau...



nguồn: thông tin tổng hợp từ nhiều nguồn trên net, như Tiền Vệ, ..
--------------------------
Bài cũ thời Yahoo blog.