Nhạc sĩ Văn Phụng để lại khoảng 60 nhạc phẩm, trong đó có mấy bài phổ thơ
1. Bài thơ
Các anh đi của Hoàng Trung Thông được phổ nhạc thành
Bao Giờ Anh Trở Lại
Click đọc nguyên tác bài thơ
2. Bài thơ
Hôn Nhau Lần Cuối thơ Nguyễn Bính, Văn Phụng phổ nhạc, giữ nguyên tựa
Click đọc nguyên tác bài thơ
Nghe bài này, nhớ Viens m' embrasser của Julio Iglesias
Toi qui t'en vas,
essaie de m' inventer encore un peu de toi,
essaie de faire semblant d''avoir besoin de moi...
Viens m''embrasser pour la dernière fois!
Hoài Nam đã dành phần 27 trong loạt bài 70 năm Tình Ca Việt Nam phát trên đài SBS Úc Châu để nói về Văn Phụng. Theo dõi bài nói chuyện, nghe lại mấy nhạc phẩm tiêu biểu của Văn Phụng
Văn Phụng viết Ô! Mê Ly! khi ông mới 18 tuổi.
(1930 - 1999)
Trong ban quân nhạc, ông học thêm với Nhạc Trưởng Schmetzler và bắt đầu viết hòa âm cho dàn đại hòa tấu của quân đội, có tới cả trăm nhạc sĩ, và cho các ban tân nhạc của đài phát thanh. Ðây là thời kỳ ông tung ra Ô Mê Ly! tác phẩm khiến ông nổi danh như cồn.
Lời ca của Văn Khôi là tiếng hát đồng quê:
Ðứng giữa cánh đồng nhìn ánh nắng phớt hồng
Có tiếng hát chòng từ đám lúa lướt về
Thoáng thấy tiếng nàng và thoáng có tiếng cười đàn ta hòa vang...
Nhưng nét nhạc của Văn Phụng là nhịp điệu Fox, giật và nhẹ và rất mới.
Nhờ tài hòa âm độc đáo và khả năng cảm nhận rất phóng khoáng, Văn Phụng đã viết cho hầu hết các ca khúc nghệ thuật của Việt Nam trong gần hai thập niên. Nếu có dịp nghe lại, chúng ta có thể thấy réo rắt cung bậc của Francis Lai hay Paul Mauriat. Nhiều nhà sáng tác nhạc và các nhạc công, nhạc sĩ hay ca sĩ vẫn còn nhớ tới tài hòa âm của Văn Phụng với lòng tri ân. Ông không chỉ hòa âm cho ban nhạc mà còn soạn bè cho các ca sĩ trong các bài song ca, tam ca, tứ ca hay các ban hợp xướng. Loại hòa âm công phu này, giờ đây chúng ta đang mất dần.
Văn Phụng là người của vũ trường trong các ca khúc tân kỳ nhưng cũng là một nhạc trưởng có thế giá, người bạn nhạc của thế hệ Anh Ngọc, Mộc Lan, Kim Tước, Châu Hà, bạn thân của Hoài Bắc Phạm Ðình Chương hay Mai Thảo. Cùng với người bạn đường Châu Hà, ông đã chung chuyến vượt biên với Mai Thảo năm 1978, và dàn dựng chuyện vượt biên như một vở kịch vui. Những người còn ở lại kể rằng hai ông bà cãi lẫy gì đó rất găng rồi một người vùng vằng bước ra khỏi nhà. Người kia lên cơn giận dữ đập phá tan tành, sau đó có vẻ hối lỗi nên bỏ đi tìm, để lại một căn nhà nát bét chẳng còn đồ đạc gì để “tiếp thu”!
Tác phẩm nghệ thuật cuối của ông trên quê hương là màn kịch vui đó.
Ðịnh cư tại Hoa Kỳ, Văn Phụng tiếp tục viết hòa âm và dạy nhạc tại miền Ðông, cho tới khi tạ thế.
Nguồn: Người Việt 3/10/2006