Hiển thị các bài đăng có nhãn Đặng Hiền. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đặng Hiền. Hiển thị tất cả bài đăng

16/9/16

Khi người bỏ người đi




Khi Người Bỏ Người Đi thơ: Đặng Hiền, nhạc: Trúc Hồ & Đặng Hiền, ca sỹ: Tâm Thư, hòa âm: Quốc Vượng. Nguyên tác bài thơ:

7/4/16

Tình si


Anh đủ già để không còn yêu nữa
Sao vẫn buồn khi nói lời chia tay
Anh đủ già để không còn yêu nữa
Mắc mớ gì mà anh lại nhớ em ..

Hôm trước đã nghe một số bài hát phổ thơ Đặng Hiền
- Từ độ ánh trăng tan (Anh Bằng phổ nhạc)
- Tình đầu vẫn khó phai (Trúc Hồ phổ nhạc)
- Ước gì anh chưa bao giờ yêu em (Trúc Hồ phổ nhạc)

Hôm nay nghe thêm hai bài hát nữa phổ nhạc thơ cửa ông.

8/4/15

Từ độ ánh trăng tan


Tiếp tục với Đặng Hiền.
Nghe một bản nhạc Anh Bằng phổ thơ của ông - Từ Độ Ánh Trăng Tan, Nguyên Khang và Mai Thanh Sơn trình bày


7/4/15

Đôi dòng


Đọc tiếp thơ Đặng Hiền

Tiễn Đưa

Khi em về chừng như đông sang
Cuối tháng năm một mình thật lạnh
Ngồi nghe biển hát
Chiều qua nhanh

Đừng cám ơn tôi
Tôi trả ơn người
Nụ cười thôi cũng đủ
Mai em về
Ta không đưa nhau

Theo mắt nhìn dịu vợi
Hàng thông  xanh rì rào
bàn chân ai qua
Làm người ở lại
Lần nào cũng buồn
Chậu Quỳnh Hương cuối vườn
Không còn hoa.


nguồn: Thivien

Lê Đức Long phổ nhạc, Vũ Khanh ca



3/4/15

Ước gì anh chưa bao giờ yêu em.




Bài hát Trúc Hồ phổ nhạc bài thơ của Đặng Hiền có cùng tên

Ước Gì Anh Chưa Bao Giờ Yêu Em

Ước gì anh chưa bao giờ yêu em
Như chiếc bóng chưa bao giờ có thật
Như con sóng ở cùng biển cả
Trang giấy đời chưa ghi tên em

Ước gì anh chưa bao giờ yêu em
Con nước lớn cũng có lần nhỏ lại
Ở môi cười giấu chút buông xuôi
Và em cũng là những ngày lập lại

Ước gì anh chưa bao giờ yêu em
Mưa nắng ở những miền mưa nắng
Miền xa xôi bất trắc muộn phiền
Yêu thật quá nên đau mà không biết

Ước gì anh chưa bao giờ yêu em
Yêu nhiều, chắc sẽ có lần quên.


Đặng Hiền
May 22, 97