Hiển thị các bài đăng có nhãn Hàn Mặc Tử. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hàn Mặc Tử. Hiển thị tất cả bài đăng

2/10/14

Trường ca Hàn Mặc Tử


“từ chất thơ trong sáng buổi đầu, nhà thơ đã trải qua những cơn đau đớn quằn quại trước khi quay về yên nghỉ trong vẻ đẹp màu nhiệm thanh khiết. Đấy là hành trình thơ Hàn Mặc Tử mà tôi đã soạn thành một bản trường ca”.
(Phạm Duy)

Trường ca Hàn Mặc Tử . Phạm Duy Production . 1994
Trường Ca Hàn Mặc Tử gồm 9 ca khúc Phạm Duy phổ nhạc 9 bài thơ của Hàn Mặc Tử, được chia làm ba phần

- Tình Quê: gồm các bài Tình quê, Đây thôn Vĩ Dạ, Đà Lạt trăng mờ. Đây là các bài thơ được Hàn sáng tác khi còn chưa biết mình bị bệnh, lời thơ lãng mạn tươi trẻ.
- Trăng Sao: gồm các bài Trăng sao rơi rụng, Hồn là ai, Trút linh hồn, phổ các bài thơ Hàn viết khi biết mình mắc phải căn bệnh nan y, đang hàng ngày nhìn từng phần thân thể của mình bị tàn phá.
- Ave Maria: gồm các bài Ave Maria - Lạy Bà là đấng tinh truyền thánh vẹn, Hỡi sứ thần thiên chúa Gabriel, Phượng Trì, Ôi Phượng Trì phổ các bài thơ Hàn viết lúc cuối đời, khi tìm vào chốn bằng an nơi tôn giáo.

Album Trường ca HMT được phát hành ở Mỹ năm 1994, Phương Nam Phim phát hành ở Việt Nam 2011. Các ca khúc được Duy Quang, Thái Hiền, Thái Thảo và Tuấn Ngọc trình bày, với hòa âm của Duy Cường.

Tài biến hóa điêu luyện trong nét hòa âm của Duy Cường được phát huy tối đa qua album này, đưa người nghe đi từ cảm giác mênh mang, xa vắng với những giai điệu ngân nga êm ả trong phần mở đầu, đến những âm thanh thê lương rùng rợn trong phần hai với tiếng mèo rền chốn tha ma trong đêm tối, thể hiện khoảnh khắc đau đớn, tuyệt vọng trong cuộc đời người thi sĩ. Phần 3 trở lại sự nghiêm trang, thánh thiện với lời xưng tụng đấng tối cao. Âm nhạc trở nên xa vắng như lời kinh cầu nhưng vẫn mang lại cảm giác ấm áp huy hoàng. Hòa âm phối khí, cách thể hiện của ca sĩ và nội dung trong từng câu hát tạo thành một thể thống nhất tuyệt đối thể hiện hành trình thơ Hàn Mặc Tử: Từ chất thơ mộng ban đầu biến thành sự kịch tính rồi sau đó quay về vẻ đẹp thanh thoát.
(Trích bài giới thiệu album của Phương Nam phim trên mạng)


Nhân dịp 100 năm sinh Hàn Mặc Tử (1912-2012) Hiệp hội UNESCO và Tạp chí Xưa và Nay tổ chức giới thiệu trường ca Hàn Mặc Tử tại Hà Nội ngày 27/5/2012. Có thể (click) xem
- Lời giới thiệu của Dương Trung Quốc
- Lời giới thiệu của Trần Văn Khê

Mời nghe album



Thấy một bài viết về Trường Ca HMT trên vnmusic.com, lưu lại đây tham khảo. Ai thích thì click đọc.

TRƯỜNG CA HÀN MẠC TỬ - MỘT TÁC PHẨM THƠ PHỔ NHẠC LỚN TRONG SỰ NGHIỆP PHẠM DUY

Đoàn Xuân Kiên

Trong kho tác phẩm đồ sộ của Phạm Duy, thơ phổ nhạc có một vai trò rất đáng kể. Phải nhận rằng nhạc của ông đã làm bất tử một số những bài thơ, và ngược lại thơ đã gợi hứng cho ông viết những giai điệu mượt mà quyến rũ nhiều thế hệ người nghe.

Trường Ca Hàn Mặc Tử là công trình thơ phổ nhạc rất khác với những bài trước đây thường chỉ là những đoản khúc hoàn chỉnh riêng rẽ, dù có đặt chúng vào một tập hợp như Ðạo Ca, Ngục Ca, Hoàng Cầm Ca. Một công trình dài hơi và dài ngày, nếu cứ tính từ khi lần đầu tiên bài Tình Quê xuất hiện như một phụ bản trong tập san THẾ KỈ HAI MƯƠI (1960) tại Sàigòn.

Ngoài Phạm Duy ra, có Hải Linh và Viết Chung trước đây cũng phổ nhạc Hàn Mặc Tử, mỗi người một phong cách khác nhau. Nhưng cũng chỉ với Phạm Duy rất đáng chú ý vì tính cách đa dạng và thể hiện một phong cách đặc biệt. Trong Trường Ca Hàn Mặc Tử, có đủ các kỹ thuật phổ nhạc mà Phạm Duy thường vẫn sử dụng: lắp giai điệu vào lời thơ, biến thể các giai điệu để phát triển nhạc đề, và chuyển ý thơ thành điệu. Kỹ thuật lắp giai điệu và thủ pháp quen thuộc thường thấy ở thơ phổ nhạc: Bài Chiều Ðông phổ nguyên lời bài thơ Khoác Kín của Cung Trầm Tưởng là một thí dụ. Phải nói ngay là Phạm Duy rất hiếm khi phổ nguyên lời thơ của toàn bài, vì đòi hỏi của cấu trúc câu nhạc cũng có mà vì sự chọn lọc lời ca của ông cũng có. Vì vậy, bài thơ phổ nhạc của Phạm Duy thường phong phú về giai điệu và nhạc đề nhờ ở nghệ thuật gây ấn tượng qua những kết hợp kỹ thuật khác nhau.

Bài thơ phổ gần như nguyên vẹn trong Trường Ca Hàn Mặc Tử là Ðây thôn Vĩ Giạ (gồm có ba khổ thơ thất ngôn) thật ra cũng phải tôn trọng cấu trúc của bài hát mà kết cấu như sau: đoạn một của bài hát gồm khổ một và khổ hai, đoạn hai gồm khổ một và khổ ba. Sự láy lại khổ thơ là một nghệ thuật gây ấn tượng bằng sự láy lại nhạc đề của phân khúc này. Kỹ thuật biến thể các giai điệu để phát triển rộng nhạc đề là thủ pháp đã được dùng trong khi phổ bài Tình Quê. Ông đã bố cục bài hát làm hai đoạn lớn có giai điệu không xa nhau lắm và nối chúng lại với nhau bằng bản lề rất khéo là hai câu thơ ngũ ngôn trong bài thơ nhưng đã phổ thành hai biến điệu khác nhau cho phù hợp với âm hành của câu nhạc. Sự tròng tréo các giai điệu trong hai đoạn có tác dụng nghệ thuật đặc sắc cho bài hát. Kỹ thuật mà Phạm Duy thường sử dụng là kỹ thuật chuyển ý thơ thành giai điệu.

Ðây là một kỹ thuật đòi hỏi khả năng thưởng ngoạn văn học ngõ hầu có thể nắm bắt được ý của câu đoạn hay cả bài thơ để chuyển thành giai điệu. Phạm Duy đã sử dụng kỹ thuật này mà hoàn thành những tác phẩm bất hủ như Tiếng Sáo Thiên Thai, Vần Thơ Sầu Rụng, Hoa Rụng Ven Sông...

Trong Trường Ca Hàn Mặc Tử, phần phổ nhạc nhóm bài thơ về Trăng là phần rất công phu nhờ sự biến ảo của giai điệu theo nhịp điệu phù hợp với tâm trạng trong thơ. Phạm Duy đã tổ hợp các bài thơ khác nhau theo một thứ tự do ông thiết định để làm bật lên trạng thái tâm hồn của nhà thơ trong phân khúc này. Không có được khiếu thưởng ngoạn thi ca sâu sắc thì không thể có được những bản thơ phổ nhạc như thế. Cứ so sánh lối tiếp cập của Hải Linh và Phạm Duy khi phổ bài thơ Ave Maria sẽ thấy ngay phong cách Phạm Duy: ông tước bỏ đoạn đầu của bài thơ mà Hải Linh đã dùng để phát triển nhạc đề cho bài hợp xướng: Ave Maria giầu tính cách tôn giáo: Như song lộc triều nguyên ơn phước cả...

Phong cách phổ nhạc ở đây đã phản ánh phong cách người nhạc sĩ. Bao trùm lên các kỹ thuật vừa kể là nghệ thuật gây ấn tượng qua sự nhấn mạnh nhạc đề. Ðây là điểm đặc sắc của nghệ thuật sáng tác Phạm Duy. Bài Ðà Lạt Trăng Mờ chẳng hạn, đã láy đi láy lại nhiều lần nhạc đề bài hát. Ta tìm thấy lại nghệ thuật ấy trong tất cả các phân khúc của Trường Ca Hàn Mặc Tử. Ấn tượng về câu nhạc được tô đậm trong trí người nghe là nhờ những sự nhấn mạnh nhạc đề như thế. Ðiều kỳ diệu là những câu hát được tô đậm bằng sự láy lại đã không hề tạo ấn tượng nhàm chán. Làm sao nắm bắt được nhạc đề của bài thơ phổ nhạc, hoàn toàn thuộc về sự bén nhạy của tư duy nghệ thuật của Phạm Duy. Nếu những bài thơ hay là những bài thơ có thần thì những câu thơ phổ nhạc của Phạm Duy trong Trường Ca Hàn Mặc Tử cũng có thần của chúng, tạo nên khí vị nhất quán khi nghe riêng từng bài hay lúc nghe toàn thể chín phân khúc. Ma lực cuốn hút của những phân khúc thơ phổ nhạc Trường Ca Hàn Mặc Tử là ở những đợt sóng cảm xúc xô đẩy tới lui như những đợt sóng khác nhau dào dạt đuổi bắt không ngừng.

Trường Ca Hàn Mặc Tử là một dấu mốc đặc biệt trong sự nghiệp sáng tác của Phạm Duy. Nếu thơ phổ nhạc nói chung đã là một gạch nối đặc biệt giữa văn học và nghệ thuật âm nhạc thì Trường Ca Hàn Mặc Tử còn có ý nghĩa một phác họa chân dung của một nhà thơ bằng âm nhạc. Giá trị của tác phẩm như vậy là đa dạng. Hãy chỉ nhìn tác phẩm trong địa hạt âm nhạc thôi, Trường Ca Hàn Mặc Tử cũng là một công trình đồ sộ: giai điệu phong phú, hòa âm tân kỳ, giọng hát nhã luyện. Tác phẩm để lại dư vị ngất ngây và những bâng khuâng không dứt về thân phận người thi sĩ quá cố mà cũng là của mỗi chúng ta. Ðạt được như thế không thể không có một khí lực âm nhạc dữ dội.


Nguồn: vnmusic.com

2/3/14

Đây thôn Vỹ Dạ (3)

Đây thôn Vỹ Dạ 1
Đây thôn Vỹ dạ 2

photo: net
Sao anh không về chơi thôn Vỹ
Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
Lá trúc che ngang mặt chữ điền

Gió theo lối gió, mây đường mây
Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay
Thuyền ai đậu bến sông trăng đó
Có chở trăng về kịp tối nay?

Mơ khách đường xa, khách đường xa
Áo em trắng quá nhìn không ra
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Ai biết tình ai có đậm đà?



Nghe Thúy Mùi ngâm

27/12/13

Đây thôn Vỹ Dạ (2)

Áo trắng - tranh Thái Tuấn
Đây Thôn Vỹ Giạ
Hàn Mặc Tử

Sao anh không về chơi thôn Vỹ,
Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên ?
Vườn ai mướt quá, xanh như ngọc,
Lá trúc che ngang mặt chữ điền.

Gió theo lối gió, mây đường mây ;
Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay.
Thuyền ai đậu bến sông trăng đó,
Có chở trăng về kịp tối nay ?

Mơ khách đường xa, khách đường xa ;
Áo em trắng quá nhìn không ra.
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh,
Ai biết tình ai có đậm đà ?

                                              1939

13/12/13

Nhớ Hàn Mặc Tử - Bích Huyền

Vừa qua, kỉ niệm 73 năm ngày mất của Hàn Mặc Tử, chương trình Câu chuyện thơ nhạc của VOA do Bích Huyền phu trách có dành một chương trình tóm tắt lại cuộc đời cùng những đánh giá xưa nay về nhà thơ. Mời nghe.



Nghe lại bài thơ

Đây Thôn Vỹ Giạ - Thúy Đạt ngâm


Đây Thôn Vỹ Giạ
Hàn Mặc Tử

Sao anh không về chơi thôn Vỹ?
Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên,
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
Lá trúc che ngang mặt chữ điền

Gió theo lối gió, mây đường mây
Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay...
Thuyền ai đậu bến sông trăng đó,
Có chở trăng về kịp tối nay?

Mơ khách đường xa, khách đường xa,
Áo em trắng quá nhìn không ra...
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Ai biết tình ai có đậm đà?

12/12/13

Đây thôn Vỹ Giạ

 "Tôi xin hứa hẹn với các người rằng, mai sau, những cái tầm thường, mực thước kia sẽ biến tan đi, và còn lại của cái thời kỳ này, chút gì đáng kể đó là Hàn Mạc Tử."
(Chế Lan Viên).

Hàn Mặc Tử, tên thật Nguyễn Trọng Trí, sinh 22/9/1912 Quảng Bình, lớn lên tại Bình Định, mất tại trại phong Qui Hòa 1940, lúc chỉ mới 28 tuổi.

Lúc sống đớn đau bệnh hoạn, lúc chết cô đơn lạnh lẽo. Nhưng sau chết ngày càng được nhắc nhở nhiều. Người ta ngày càng nhận ra được những đóng góp to lớn của Hàn Mặc Tử cho nền thi ca Việt Nam.

Đây Thôn Vỹ Dạ có lẽ là bài thơ nổi tiếng nhất của Hàn Mặc Tử.

Thôn Vỹ tức thôn Vỹ Dạ (nay thuộc phường Vỹ Dạ, Huế), nguyên là Vĩ Dã (vĩ 葦: lau, dã  野 : cánh đồng), thời nhà Nguyễn là nơi cư ngụ của nhiều vương hầu, quý tộc ..

Đấy cũng là nơi ở của Cô Hoàng Thị Kim Cúc, người trong mộng của Hàn.

Hàn quen cô từ 1932 khi cha cô vào làm việc ở Quy Nhơn đưa cả nhà theo. Bấy giờ Hàn 20, cô ít hơn một hai tuổi. Hàn làm thơ Vịnh Hoa Cúc

Thu về nhuộm thắm nét hoàng hoa,
Sương đẫm trăng lồng bóng thướt tha.
Vẻ mặt khác chi người quốc sắc,
Trong đời tri kỷ chỉ riêng ta.


viết Hồn Cúc

Bây lâu sát ngõ, chẳng ngăn tường
Không dám sờ tay sợ lấm hương
Xiêm áo đêm nay tề chỉnh quá
Muốn ôm hồn cúc ở trong sương.


Đúng là ko dám sờ tay, chỉ là mối tình đơn phương của Hàn, như nhiều tài liệu sau này chứng thực.

Rồi Hàn vào Saigon làm báo, cô theo cha về lại cố hương bên bờ sông Hương. Đến khoảng 1939, nghe tin Hàn bị bệnh nặng, cô có gởi cho Hàn một tấm bưu ảnh, và Hàn viết bài thơ như một lời cảm tạ ..

Đây thôn Vỹ Giạ                              

Sao anh không về chơi thôn Vỹ,
Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên ?
Vườn ai mướt quá, xanh như ngọc,
Lá trúc che ngang mặt chữ điền.

Gió theo lối gió, mây đường mây ;
Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay.
Thuyền ai đậu bến sông trăng đó,
Có chở trăng về kịp tối nay ?

Mơ khách đường xa, khách đường xa ;
Áo em trắng quá nhìn không ra.
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh,
Ai biết tình ai có đậm đà ?

                                              1939


Mời nghe Thúy Vinh ngâm bài thơ này



Bài thơ đã được Phan Huỳnh Điểu phổ nhạc. Mời nghe Bảo Yến ca



Mời nghe Thiên Thanh ngâm lại bài thơ



và đọc bài viết của nhà phê bình Đặng Tiến: Hàn Mạc Tử và bài thơ thôn Vỹ


10/12/13

Mùa xuân chín


“Mai sau, những cái tầm thường, mực thước kia sẽ biến đi,
và còn lại của cái thời kỳ này chút gì đáng kể đó là Hàn Mặc Tử”

(Chế Lan Viên)

Chơi ô ăn quan - lụa Nguyễn Phan Chánh
Mùa Xuân Chín

Trong làn nắng ửng: khói mơ tan,
Đôi mái nhà tranh lấm tấm vàng.
Sột soạt gió trêu tà áo biếc,
Trên giàn thiên lý bóng xuân sang.

Sóng cỏ xanh tươi gợn tới trời.
Bao cô thôn nữ hát trên đồi.
- Ngày mai trong đám xuân xanh ấy,
Có kẻ theo chồng, bỏ cuộc chơi.

Tiếng ca vắt vẻo lưng chừng núi,
Hổn hển như lời của nước mây,
Thầm thĩ với ai ngồi dưới trúc,
Nghe ra ý vị và thơ ngây.

Khách xa gặp lúc mùa xuân chín,
Cảnh trí bâng khuâng sực nhớ làng:
"- Chị ấy, năm nay còn gánh thóc,
Dọc bờ sông trắng nắng chang chang..."


Mùa Xuân Chín qua giọng ngâm Linh Nhâm



9/12/13

Xuân như ý - Hàn Mặc Tử

Man standing - tranh  Audrey Grant
Xuân Như Ý là tập thơ thứ 4 của Hàn Mặc Tử, sau Lệ Thanh thi tập, Gái QuêĐau Thương

Nhà phê bình Hoài Thanh viết về tập thơ này:

Mùa xuân Hàn Mạc Tử nói đây có khi ở đâu hồi trời đất mới dựng lên, có khi ra đời một lần với Chúa Jésus, có khi hình như chỉ là mùa xuân đầu năm. Nhưng dầu sao cũng không phải là một mùa xuân ta vẫn quen biết. Đây là một mùa xuân trong tưởng tượng, một mùa xuân theo ý muốn của thi nhân, đầy dẫy những lời kinh cầu nguyện, những hương đức hạnh, hoa phẩm tiết, nhạc thiêng liêng, cùng ánh trăng, ánh thơ. (...) 

Có những câu thơ đẹp một cách lạ lùng, đọc lên như rưới vào hồn một nguồn sáng láng. Xuân Như Ý rõ ràng là tập thơ hay nhất của Hàn Mạc Tử.

(trích Thi Nhân Việt Nam)

7/12/13

Chơi trên trăng - Hàn Mặc Tử

Chỉ sống trên cõi đời được 28 năm, chỉ thực sự làm thơ khoảng mười năm .. .
Mười năm thơ của Hàn đủ cho hậu thế đọc thơ ông suốt trăm năm và lâu hơn nữa.
(Thanh Thảo Han Mac Tu và "Bánh xe trăng 12")

Loneliness - tranh Aleksandra Plucinska
Chơi Trên Trăng

I
Tôi đi trong áng sương mờ
Tìm con trăng lạc ngoài bờ bến kia
Xứ yêu bát ngát tôi lìa
Dò xem ý tứ ban khuya tôi liều...

Tôi gò mây lại

Tôi kìm sao bay
Gió nào tràn ngập xứ này
Và tràn ngập cả những ngày xa xôi
Không trào nước mắt không thê thảm
Tôi doạ không gian rủa tới cùng
Tôi khát vô cùng
Tôi riết thời gian trong nắm tay
Tôi vò tiếc mến như vo lụa
Cất tiếng cười dòn xao động vùng mây
Tôi nhập hồn tôi trong khúc hát
Để nhờ không khí đấy trăng lên
Để nghe miếng nhạc nghê thường trổi
Để hớp tình anh của nguyệt cầu
Và để thoát ly ngoài thế giới
Để cười để trửng để yêu nhau
Lên chơi cung quế lần đầu
Ôi phép lạ...
Ôi nhiệm màu
Vườn tiên sáng láng như lòng người thương

II
Ta bay lên! Ta bay lên!
Gió tiễn đưa ta tới nguyệt thiềm
Ta ở trên cao nhìn trở xuống
Lâng lâng mây khói quyện trăng đêm

Ta gặp nàng Trăng ở suối Trăng
Nỗi lòng ta mở lẹ như phăng
Sáng trưng sáng cả vùng tiên động
Ta ngắm hồn ta dáng trẻ măng

Thơ ta vọt bắn thơm phưng phứt
Vô số màu tươi chảy lặng lờ
Lời đẹp thôi miên người đẹp lạ
Ta cười khanh khách điệu tơ mơ

Nàng Trăng! Hãy mớm xuống hồn ta
Sức nóng trong hơi của ngọc ngà
Sức khoẻ bay lan vườn ngự uyển
Nụ cười ta nở ngọt như hoa ...

(Đau Thương, Máu cuồng và Hồn điên)

(src: thivien.net)

Chơi trên trăng, Hồng Vân ngâm


Hồn là ai - Hàn Mặc Tử

Câu hỏi giữa đời (1972)
Tranh Trần Trung Tín
Hàn Mặc Tử là nhà thơ tuyệt kỳ độc đáo, chính vì ông đã sáng tạo ra những giấc mơ huyền diệu thấm đầy nước mắt (…) 

Tôi xin vái cụ Nguyễn Du ba vái để nói rằng, ngôn ngữ thơ Hàn Mặc Tử làm bàng hoàng tư duy thơ ca của tôi (…) Không phải vì Hàn Mặc Tử sống gần với chúng tôi hơn, mà chính vì Tử đã xây nên một thành trì ngôn ngữ mà thế hệ sau anh không dễ gì phá vỡ

(Nguyễn Trọng Tạo. Bất chợt về thơ)

Hồn là ai là một trong những giấc mơ thấm đẫm nước mắt mà Nguyễn Trọng Tạo nhắc đến ở trên chăng ?  Ở đấy, là nỗi cô đơn rợn người khi Hàn nhận ra Hồn cũng đã bỏ cái xác thân sượng sần bệnh hoạn ra đi, trở nên xa lạ ..  Đau đớn sợ hãi hoảng loạn Hàn muốn giết chết hồn đi

Tôi dìm hồn xuống một vũng trăng êm
Cho trăng ngập trăng dồn lên tới ngực


nhưng liệu điều ấy có ích gì, khi cái còn lại cuối cùng cũng chỉ là một tiếng thét rởn ốc trong cõi tịch liêu ..

6/12/13

Người ngọc

Thiếu nữ - tranh Đinh Tiến Luyện
Người Ngọc đây là Ngọc Sương

Ta để chữ Ngọc lên tàu lá
Sương ở cung thềm giỏ chẳng thôi
Tình ta khuấy mãi không thành khối
Nư giận đôi phen cắn phải môi


Ngọc Sương là chị ruột của nhà thơ Bích Khê, dì của Mộng Cầm. Bấy giờ Mộng Cầm vứa chia tay Hàn sau hai năm quyến luyến, bệnh Hàn cũng bắt đầu trở nặng phải về an dưỡng tại gia đình ở Qui Nhơn. Để bạn bớt buồn, Bích Khê gởi ảnh chị gái mình cho Hàn cùng vài lời giới thiệu. và tấm ảnh của Ngọc Sương trở thành nơi Hàn gởi gắm nỗi tịch liêu của mình, mà chủ nhân bức ảnh ko hề biết, mãi cho đến 1946 khi Bích Khê mất, ngồi soạn lại di cảo của em, Ngọc Sương mới hay ...

Mời nghe bài thơ qua giọng ngâm Hồng Vân

5/12/13

Một miệng trăng - Hàn

Tristesse - tranh E. A. Gonzalez
Hai bài thơ của Hàn Mặc Tử trong tập Đau Thương, phần III. Máu cuồng và Hồn điên

Rướm Máu

Ta muốn hồn trào ra đầu ngọn bút
Mỗi lời thơ đều dính não cân ta
Bao nét chữ quay cuồng như máu vọt
Như mê man chết điếng cả làn da.

Cứ để ta ngất ngư trong vũng huyết
Trải niềm đau trên mảnh giấy mong manh,
Đừng nắm lại nguồn thơ ta đang siết
Cả lòng ta trong mớ chữ rung rinh.

Ta đã ngậm hương trăng đầy lỗ miệng
Cho ngây người mê dại đến tâm can
Thét chòm sao hoảng rơi vào đáy giếng
Mà muôn năm rướm máu trong không gian.

3/12/13

Thao thức - Hàn Mặc Tử


loneliness - author unknown
Bài thơ Thao Thức Hàn Mặc Tử viết theo ý thơ của Mai Đình, cũng ở tập Đau Thương, (phần II, Mật Đắng).

Lạnh quá ánh trăng không sáng mấy
Cho nên muôn dặm ở ngoài kia
Em đang mong mỏi, em đang nhớ
Bứt rứt lòng em muốn trở về.


Mời nghe Hồng Vân ngâm

2/12/13

Mật đắng Hàn Măc Tử

Bi kịch lạc quan - tranh Trần Trung Tín
1. Những Giọt Lệ

Trời hỡi, bao giờ tôi chết đi?
Bao giờ tôi hết được yêu vì,
Bao giờ mặt nhật tan thành máu
Và khối lòng tôi cứng tựa si?

Họ đã xa rồi khôn níu lại,
Lòng thương chưa đã, mến chưa bưa...
Người đi, một nửa hồn tôi mất,
Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ.

Tôi vẫn còn đây hay ở đâu?
Ai đem tôi bỏ dưới trời sâu?
Sao bông phượng nở trong màu huyết,
Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu?

30/11/13

Đau thương - Hàn Mặc Tử

Hàn Mặc Tử là nhà thơ duy nhất có những câu thơ hay có thể vượt sự trác tuyệt của Nguyễn Du.
Nhà phê bình Thụy Khuê

Người ơi đừng buồn. Tranh Trần Trung Tín
Sau khi cho xuất bản Gái Quê (1936) bệnh phong bắt đầu lộ rõ, nhưng thời gian đầu Hàn Mặc Tử vẫn gặp gỡ bạn bè tại nhà, đứng tên xuất bản đặc san Nắng Mới. Đến khi bệnh trở nặng, ông cắt mọi liên hệ với bạn bè, chỉ còn Mai Đình thỉnh thoảng tới thăm. Ông thu thập số thơ đã làm thành tập Thơ Điên nhưng không tìm được ai chịu xuất bản. Tập thơ về sau đổi tên thành Đau Thương.

Tập thơ Đau thương gồm 3 phần.

I.  Hương thơm
II. Mật đắng
III. Máu cuồng và hồn điên

Hôm trước đã đọc Đà lạt trăng mờ, một bài thơ xếp ở phần I Hương thơm. Hôm nay mời nghe ngâm mấy bài thơ cũng nằm ở  phần này

27/11/13

Đà Lạt Trăng Mờ


tranh Đinh Cường
Ai hãy làm thinh chớ nói nhiều,
Để nghe dưới đáy nước hồ reo.
Để nghe tơ liễu run trong gió,
Và để xem trời giải nghĩa yêu.


Mấy câu thơ trích trong Đà Lạt Trăng Mờ được Hàn Mặc Tử sáng tác năm 1933, nằm trong tập Đau Thương. Mời nghe Quốc Anh ngâm

Gái quê audio book

Năm 1936, Hàn Mặc Tử xuất bản tập thơ Gái quê. Tập này được in tại nhà in Tân Dân, Hà Nội. Sách gồm 48 trang, khổ 12,5x19,4 với 34 bài thơ do tác giả tự phát hành.

Năm 1992, nhằm khẳng định những đóng góp của phong trào Thơ Mới cho nền văn học nước nhà, Nhà xuất bản Hội Nhà Văn và Hội Nghiên cứu giảng dạy văn học TP HCM đã in và giới thiệu lại một số tập thơ tiêu biểu của các nhà thơ đại diện cho dòng Thơ Mới. Riêng với Hàn Mặc Tử, tập thơ Gái quê bản in năm 1936 của ông không tìm được nên NXB đành sử dụng bản thảo theo bản chép tay của nhà thơ Chế Lan Viên do nhà văn Vũ Thị Thường trao lại. Từ đó, tập Gái quê (bản in ở nhà in Tân Dân năm 1936) luôn được NXB tiếp tục tìm kiếm.

26/11/13

Tình quê 2

Thiếu nữ trên cầu ao.
Lụa của Lê Văn Đệ
Hôm trước đã đọc Tình Quê và nghe Duy Quang, Thái Thanh hát bản Phạm Duy phổ nhạc bài thơ. Hôm nay mời nghe Phan Anh Dũng ca bản do Phan Bá Chức phổ nhạc

Bẽn lẽn

"Hàn Mặc Tử có khoảng bảy bài hay, trong đó có bốn bài đạt đến độ toàn bích. Còn lại là những câu thơ thiên tài. Những câu thơ này, phi Hàn Mặc Tử, không ai có thể viết nổi. Tiếc là những câu thơ ấy lại nằm trong những bài thơ còn rất nhiều xộc xệch..."
(Nhà thơ Trần Đăng Khoa)

Bẽn Lẽn
Tien Dung tắm  (1973)
lụa Nguyễn Phan Chánh

Hàn Mặc Tử

Trăng nằm sóng soải trên cành liễu
Đợi gió đông về để lả lơi
Hoa lá ngây tình không muốn động
Lòng em hồi hộp, chị Hằng ơi

Trong khóm vi vu rào rạt mãi
Tiếng lòng ai nói? Sao im đi?
Ô kìa, bóng nguyệt trần truồng tắm
Lộ cái khuôn vàng dưới đáy khe

Vô tình để gió hôn lên má
Bẽn lẽn làm sao lúc nửa đêm
Em sợ lang quân em biết được
Nghi ngờ tới cái tiết trinh em


Hồng Vân ngâm



RFA có dành một chương trình nói về Hàn Mặc Tử, Thy Nga phụ trách. Mời nghe

Hàn Mặc Tử, chàng thi sĩ đa tình nhưng bạc mệnh



24/11/13

Âm thầm

Cô hàng xén - lụa Nguyễn Phan Chánh
Mời đọc tiếp một bài thơ trong tập Gái Quê của Hàn Mặc Tử

Âm thầm

Từ gió xuân đi gió hạ về
Anh thường gởi gắm mối tình quê
Bên em, mỗi lúc trên đường cái
Hóng mát cho lòng được thoả thuê!

Em có ngờ đâu trong những đêm
Trăng ngà giãi bóng, mặt hồ êm
Anh đi thơ thẩn như ngây dại
Hứng lấy hương nồng trong áo em

Bên khóm thuỳ dương em thướt tha
Bên này bờ liễu anh trông qua
Say mơ vướng phải mùi hương ướp
Yêu cái môi hường chẳng nói ra

Độ ấy xuân về em lớn lên
Thấy anh em đã biết làm duyên
Nhưng thời gian vẫn trôi đi mãi
Yêu dấu lòng anh ôm hận riêng


Nguồn: Hàn Mặc Tử, Gái quê, Nxb Hội nhà văn, 1995
Trích lại từ thivien.net